Người cứu thế giới khỏi thảm họa thế chiến hạt nhân

Thứ ba - 03/10/2017 00:00

(Hồ sơ) - Một sỹ quan có thể cứu thoát được cuộc chiến tranh hạt nhân? Xác minh những huyền thoại và sự thật.

Trong Wikipedia tiếng Việt có ghi: Trung tá Stanislav Yevgrafovich Petrov là một sĩ quan Liên Xô trong lực lượng Phòng không Xô viết, người vào ngày 26 tháng 9 năm 1983 đã có công cứu thoát cả thế giới khỏi nguy cơ chiến tranh thế giới lần thứ ba.

Hiệp hội Công dân Thế giới đã công nhận và trao tặng ông giải thưởng đặc biệt Công dân thế giới ngày 21 tháng 5 năm 2004.

Từ trước tới nay, đã có nhiều thông tin và ý kiến trái chiều xung quanh sự kiện này. Vậy thực hư câu chuyện như thế nào?

Chúng tôi xin giới thiệu bài của Xergey Ishenko- phóng viên bình luận quân sự báo “Lao động” (Nga)- đăng trên Svobodnaia Pressa ngày 24/9/2017 để bạn đọc có điều kiện tìm hiểu và đánh giá khách quan hơn về một sự kiện cũng như một con người có liên quan đến thời kỳ Chiến tranh lạnh.
 
1

Stanislav Petrov

Phiên họp Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc vừa kết thúc. Đúng như những gì người ta chờ đợi, Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson đã phát rất nhiều điều bất lợi cho phía Nga.

Song ông ta lại tỏ ra vô cùng trân trọng khi nhắc đến một công dân Nga: "Trong tuần này, cả thế giới đều biết rằng có một người lâu nay ít được biết đến, nhưng lại là một nhân vật rất quan trọng trong lịch sử Chiến tranh Lạnh. Ông vừa từ giã cõi đời này. Tên ông ấy là Stanislav Petrov, và đôi khi người ta còn gọi ông là "người đã cứu thế giới".

Chiếc máy tính tại một căn cứ quân sự, nơi Petrov đang thi hành công vụ, báo hiệu có tên lửa hạt nhân được phóng đi từ Hoa Kỳ.

Lẽ ra, ông phải gọi điện và báo cáo với chỉ huy, nhưng Petrov cho rằng hệ thống đã bị lỗi. Và may mắn thay, ông đã đánh giá đúng về một báo động giả.

Thay vì thông báo cho chỉ huy để chuẩn bị một phản công hạt nhân ngay lập tức, ông đã gọi điện cho Bộ tổng tham mưu quân đội và báo cáo về lỗi của hệ thống.

Sự việc này cho thấy yếu tố vũ khí hạt nhân nguy hiểm như thế nào, đặc biệt là khi việc sử dụng nó thường được giao phó cho công nghệ không mấy tin cậy, hay đôi khi còn có sự phán đoán sai lầm của con người".

Rõ ràng là danh hiệu "vị cứu tinh thế giới" không đơn giản chỉ là một điều hiếm gặp, mà nó hoàn toàn độc đáo. Liệu có ai trên hành tinh này, ngoại trừ Stanislav Petrov, có vinh dự được đặt cho một biệt danh như vậy?

Mà biệt danh đó lại còn được một quan chức cấp cao của một cường quốc về quân sự nhắc tới từ trên diễn đàn của LHQ? Đây là lý do để chúng ta nhớ lại một câu chuyện dài và phức tạp để cố tìm hiểu cặn kẽ hơn về tình tiết của nó.

Năm 2006, tôi đã có dịp làm việc với Trung tá Petrov về sự cố xảy ra với vai trò là phóng viên bình luận quân sự của báo Lao động. Tôi cũng đã trao đổi với các chuyên gia quân sự hàng đầu của Nga trong lĩnh vực vũ khí hạt nhân về sự cố xảy ra vào ngày 26/9/1983.

Một trong số họ là chuyên gia nổi tiếng trong lĩnh vực hạt nhân chiến lược, phòng thủ tên lửa và quân sự vũ trụ, trong thời kỳ từ 1993-2001 từng lãnh đạo Viện nghiên cứu khoa học số 4 của Bộ Quốc phòng Nga, Thiếu tướng Vladimir Dvorkin, đã nghỉ hưu. Ông trả lời các câu hỏi của tôi một cách ngắn gọn và quả quyết:

- Tôi có biết về trường hợp này. Petrov chẳng cứu cái gì cả, và anh ta cũng không thể cứu được gì.

Nếu như vấn đề "sử dụng hay không sử dụng vũ khí hạt nhân?" phụ thuộc vào ý chí của một sĩ quan đang làm nhiệm vụ trực ban, dù là bên này hay bên kia đại dương, thì hành tinh của chúng ta có nhiều khả năng đã bị bao phủ đầy lớp tro phóng xạ rồi.
 
2

Tên lửa của Liên Xô thời Chiến tranh Lạnh

Thiếu tướng về hưu Vladimir Belous, Cán bộ nghiên cứu hàng đầu của Viện kinh tế Thế giới và Quan hệ Quốc tế của Viện hàn lâm Khoa học Nga, tác giả của cuốn sách "phòng thủ tên lửa và vũ khí của thế kỷ XXI", cũng đồng ý với quan điểm của Dworkin (ông mất vào năm 2012).

Theo Belous, huyền thoại về sự cứu rỗi kỳ diệu thế giới bởi một vị Trung tá Liên Xô, tình cờ trong lúc thi hành nhiệm vụ, mang tính chất đầu cơ thông tin và được lan truyền ở phương Tây như muốn nhấn mạnh đến mối đe dọa về vũ khí hạt nhân của Nga đối với nhân loại.

Ý kiến của Belous là khá rõ ràng và dễ hiểu, vậy tại sao năm 2006 có một tổ chức cộng đồng quốc tế ít được mọi người nhắc tới, có tên gọi là "Hiệp hội công dân thế giới" đã mời Petrov, một người đã về hưu từ rất lâu đến New York.

Và tại Trụ sở của Liên Hợp Quốc, người ta đã trao cho ông bức tượng bằng pha lê "Bàn tay nắm giữ Địa cầu" với dòng chữ "Kính tặng người đã ngăn chặn một cuộc chiến tranh hạt nhân".

Và với mục đích gì mà vào năm 2014, tại Đan Mạch người ta đã cho ra mắt bộ phim tài liệu "Người đã cứu thế giới", nhằm tri ân một sự kiện giật gân ở nước ngoài.

Vậy còn vô số những bài báo trong nước thì sao? Đặc biệt, là trong hầu hết các báo có uy tín của Nga như "Komsomolskaya Pravda", "lập luận và Sự kiện" và những báo khác nữa?

Người ta có thể cho rằng các tác giả của những bài viết và phóng sự này chỉ theo đuổi những câu chuyện giật gân và các phóng viên quá lười biếng, không chịu tìm hiểu thực tế để tìm một giải pháp cho cuộc trả đũa hạt nhân.
 
1

Trung tá Stanislap Petrov thời trẻ

Stanislav Petrov nghỉ hưu vào năm 1984, và chỉ nổi tiếng sau đó 9 năm. Tháng 10/1993 tờ "Tạp chí Lịch sử Quân sự" của Bộ tổng tham mưu quân đội Nga có đăng hồi ký của Đại tướng Yuri Votintsev- Nguyên tư lệnh Lực lượng phòng thủ tên lửa và vũ trụ thuộc Quân chủng Phòng không Liên Xô.

Trong những câu chuyện được kể lại, Votintsev tình cờ có nói về trường hợp Petrov.

Nhưng vị Đại tướng lúc đó khó có thể đoán trước được rằng chỉ vài dòng trong bài viết của ông lại có tiếng vang mạnh mẽ đến toàn thế giới như vậy. Và điều đó rất quan trọng, mặc dù không có một lời nào nói về việc cứu thế giới trong những trang hồi ức đó.

Trong hồi ký có nói về những khó khăn trong việc nghiên cứu không gian của hệ thống cảnh báo tấn công bằng tên lửa. Đó là một hệ thống khổng lồ và hết sức phức tạp.

Vào cuối những năm 70, độ tin cậy của các vệ tinh quân sự của Liên Xô còn thấp và những khiếm khuyết trong phần mềm phân tích của chúng đã làm cho các tướng lĩnh và các nhà thiết kế Nga mất ăn mất ngủ.

Tuy nhiên, đến năm 1982, hệ thống cảnh báo vũ trụ nằm trong “gia tài” của Đại tướng Votintsev, mặc dù chưa hoàn chỉnh vẫn được đưa vào hệ thống trực chiến. Và lỗi kỹ thuật của hệ thống đã xảy ra lần đầu tiên vào tháng 9/1983, rơi đúng vào ca trực của Trung tá Petrov.

Vị cựu chỉ huy đã viết về Petrov với sự tôn trọng rõ rệt: "Theo thông tin từ tàu vũ trụ truyền về sở chỉ huy của hệ thống đã đưa ra một kết luận giả về sự tấn công của hàng loạt tên lửa xuất phát từ lãnh thổ Hoa Kỳ. Thật không khó để tưởng tượng, lãnh đạo đất nước và chỉ huy các lực lượng vũ trang sẽ được đặt trước quyết định như thế nào.

Nguyên nhân dẫn đến báo lỗi của chương trình là do năng lượng các tia mặt trời tăng lên. May mắn thay, khi đó đang là ca trực của Chỉ huy phó ban thuật toán và phần mềm- Trung tá, kỹ sư S. E. Petrov, một chuyên gia có bản lĩnh nghề nghiệp.

Ngay sau khi phân tích và đánh giá tình huống, ông đã không cho gửi thông tin sai lệch về Sở chỉ huy hệ thống cảnh báo tên lửa.

Sau đó, Bộ trưởng Quốc phòng đã ra lệnh thành lập một ủy ban điều tra về sự cố đặc biệt này dưới sự chủ trì của Phó Tổng Tham mưu trưởng thứ nhất, Đại tướng V.I Varennikov. Các cấp phó của ông là A.I. Savin, (Tổng công trình sư Hệ thống vũ trụ) và tôi"
 
3

Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa của Liên Xô trong một cuộc duyệt binh tại Quảng trường Đỏ

Thế là đã rõ. Không cần phải có thêm một lời bình nào về hành động của Stanislav Petrov vào cái ngày thật sự khó khăn và gần như quyết định đối với toàn bộ hệ thống cảnh báo tên lửa của Nga.

Không có một câu nào trong hồi ký của Đại tướng Votintsev nói về sự giải cứu thế giới.

Nhưng cũng chính từ trong câu chữ của đoạn hồi ký này đã nêu lên: Công lao chính của Stanislav Evgrafovich là ở chỗ, ông đã hiểu ngay: tín hiệu từ máy tính báo lỗi. Và ông đã quyết định không dựng cấp trên của mình dậy.

Đây là hành động xuất sắc và có bài bản của một sỹ quan trực ban được đào tạo tốt. Nhưng điều này lại khó có thể gọi là một chiến công.

Một năm sau sự kiện tháng 9/1983, Petrov nghỉ hưu. Ông tiếp tục làm việc trong một tổ chức bí mật có mật danh là "Serpukhov-15", với vai trò một công chức dân sự. Ông sống ở Fryazino cho đến khi mất vào tháng 5/2017 – thọ 77 tuổi.

Và không một ai trong trong số các chỉ huy nghĩ tới chuyện một ngày nào đó người ta sẽ làm phim về Stanislav Evgrafovich, và tại Liên Hiệp Quốc này chính Ngoại trưởng Hoa Kỳ Tillerson đã tưởng nhớ tới ông.

Mọi chuyện tiếp diễn thế nào? Sau khi cuốn hồi ký của Đại tướng Votintsev được xuất bản, một sự náo động chưa từng thấy đã dấy lên ở nước ngoài.

Hóa ra, mọi người không hề biết rằng họ từng đứng trên bờ vực của ngày tận thế!

Chính Stanislav Petrov đã kể lại rằng, các nhà báo châu Âu và Mỹ đã vội vã đến thành phố Fryazino quê hương ông.

Và thế là những tình tiết đáng sợ được mô tả thêm: "Tiếng còi báo động rú lên từ hệ thống tự động cảnh báo tên lửa tấn công. Theo lời ông Petrov kể lại, những người lính trẻ bắt đầu hoảng sợ, nhưng viên trung tá nhanh chóng vãn hồi lại trật tự.

Ông phải thông báo cho các lãnh đạo của đất nước, và về phần mình, họ cần đưa ra lệnh tấn công đáp trả. Chỉ còn lại 25 phút, nhưng viên sỹ quan đã trì hoãn báo cáo với Kremlin. Có một cái gì đó làm ông nghi ngờ cuộc tấn công của đối phương".

Đây là trích đoạn từ phóng viên kênh truyền hình Đức ZDF Roland Strum, năm 2010.
 
1

Trung tá Stanislap Petrov

Những người lính trong Sở chỉ huy hệ thống cảnh báo tên lửa tấn công ở đâu ra? Viên sỹ quan Nga với cấp bậc trung tá làm sao lại có kênh liên lạc trực tiếp với Kremlin?

Nhưng ai trong cuộc chạy đua theo những câu chuyện giật gân có thể nghĩ ra những tình tiết như vậy?

Diễn viên Hollywood Kevin Costner đã gửi tặng viên trung tá về hưu 500 đô la. Nhân viên của "Hiệp hội Công dân Thế giới" của Hoa Kỳ đã tặng ông kỷ niệm chương "Vì sự cứu vớt hành tinh" kèm theo 1000 USD.

Nhưng sau đó, như chúng tôi đã đề cập ở trên, Stanislav Evgrafovich được mời đến New York và tại trụ sở Liên Hiệp Quốc, người ta long trọng trao tặng cho ông bức tượng pha lê có tên gọi "Bàn tay nắm giữ Địa cầu"

Những người trong ban biên tập của báo “Lao động” chúng tôi đã cố tìm hiểu về Hiệp hội này, xem vì sao nó lại là một thành viên của trụ sở chính ở LHQ.

Năm 2006, nhiệm vụ này được giao cho Vissarion Sisnev- phóng viên của chúng tôi ở New York.

Và đây là những gì sau đó Sisnev thông báo về Moscow: "Phóng viên của báo "Lao động" đã liên hệ với trụ sở LHQ ở New York và đặt ra câu hỏi cho đại diện của Trung tâm Thông tin về "Hiệp hội công dân thế giới".

Điều làm chúng tôi ngạc nhiên là ít ai biết về tổ chức này. Các quan chức tại LHQ cho biết: "Các bạn cứ hình dung: có hàng trăm tổ chức đang sử dụng cơ sở của chúng tôi để tự hoạt động- Và tên gọi của hầu hết các tổ chức này đều là "Hiệp hội".

Còn tổ chức mà các bạn đang tìm hiểu, được biết đến ... với những hoạt động lớn lao nhằm bảo vệ nhân quyền ở Trung Quốc"

Đồng thời, chính Stanislav Evgrafovich cũng không đánh giá quá cao hành động của mình vào tháng 9/1983. Trong một cuộc phỏng vấn với các nhà báo trong nước, ông thú nhận:

"Người nước ngoài có xu hướng phóng đại chủ nghĩa anh hùng của tôi. Những gì tôi nhận xét về họ thì đó chỉ là những người có cuộc sống vật chất đầy đủ, nhưng phi chính trị. Trên phong bì, đôi khi họ chỉ viết một nửa địa chỉ: "Thành phố Fryazino, Kính gửi: một anh hùng thế này…thế kia" - và thế rồi thư cũng đến. Còn tôi lúc đó chỉ làm theo phận sự của mình mà thôi".

Và cuối cùng, ta sẽ nói đến câu chuyện, trên thực tế, liệu người ta có đưa ra quyết định về cuộc tấn công hạt nhân đáp trả của Nga hay không?

Chắc chắn là không ai trong số sỹ quan trực hệ thống cảnh báo tên lửa có thể đưa ra quyết định gì trong quá trình này và họ đã không gọi điện cho Kremlin.

Chỉ đơn giản là người ta đã thông báo cho Trung tâm cảnh báo tấn công tên lửa số 820 những ký hiệu mục tiêu, số lượng và chúng xuất hiện trên màn hình từ hướng nào.

Những dữ liệu này được kiểm tra qua nhiều kênh khác nhau bởi một vị tướng trực ban tại Trung tâm, đặt tại vùng Solnechnogorsk ngoại ô Moscow.

Và chỉ khi những nghi ngờ tồi tệ nhất đã được xác nhận, tổ hợp “Cheget” của hệ thống điều khiển tự động các lực lượng hạt nhân chiến lược “Kazbek” mới ngay lập tức được đưa vào hoạt động. Đó là 3 chiếc "va li hạt nhân" nổi tiếng.

Vào bất kỳ thời gian nào trong ngày, 3 chiếc va li này luôn ở chế độ làm việc và nằm trong tay 3 nhân vật: Tổng thống, Bộ trưởng Quốc phòng và Tổng Tham mưu trưởng. Trên "các va li" đều được cài đặt những "nút bấm màu đỏ".

Chỉ khi nào cả 3 nút đỏ được bấm đồng thời thì chỉ huy Lực lượng hạt nhân Chiến lược của Nga mới được phép sử dụng loại vũ khí mạnh nhất trên thế giới.

Điều gì sẽ xảy ra nếu như 1- 2 hoặc thậm chí cả 3 chủ nhân của những "nút bấm hạt nhân" bị vô hiệu hóa? Lúc đó, một hệ thống có tên gọi là "Vành đai" được tạo ra từ thời Liên Xô cũ sẽ bắt đầu có hiệu lực.
 
2

Hình ảnh chiếc "va li hạt nhân"

Ở phương Tây, hệ thống này đã được biết đến từ lâu với tên gọi là "Dead Hand". Tạm dịch là "Cánh tay Thần chết". Từ hệ thống này sẽ phát lệnh tự động cho một cuộc tấn công đáp trả tức thì hoặc phản công- đánh chặn.

Rõ ràng là ở đây không có chỗ cho những hành động anh hùng trong quá trình đưa ra quyết định này. Những thứ khác chỉ là hư cấu.

Và Ngoại trưởng Tillerson, tất nhiên là không thể không biết điều này. Thế thì tại sao ông ta phải nói ra những điều nhăng cuội đó để làm gì? Đó không phải là điều khó đoán.
 
1

Trung tá về hưu Stanislap Petrov những ngày cuối đời

Hơn nữa, cho đến nay, chúng ta biết có ít nhất bốn trường hợp xảy ra những lỗi kỹ thuật khiến cho thế giới phải đứng trên bờ vực của cuộc xung đột hạt nhân. Có 2 lần xảy ra với Hoa Kỳ và 2 lần xảy ra với Nga theo trình tự thời gian như sau:

Ngày 9/11/1979, tại 3 điểm chỉ huy của Hoa Kỳ đồng loạt ghi lại việc hàng loạt tên lửa đạn đạo xuyên lục địa của Liên Xô được phóng về hướng lãnh thổ Mỹ.

Ngay lập tức, lệnh báo động được ban bố cho toàn bộ hệ thống phòng không của Hoa Kỳ. Chiếc "Phi cơ số 1" của tổng thống Mỹ đã cất cánh lên không trung (tuy nhiên, chính người đứng đầu chính phủ lại không có mặt trên máy bay). Tất cả các tên lửa đạn đạo xuyên lục địa "Minuteman" đều đã sẵn sàng trên bệ phóng.

Tuy nhiên, Lầu Năm Góc đã ngay lập tức cho xác minh lại các dữ liệu vệ tinh và dữ liệu radar cảnh báo sớm, và các dữ liệu đó đã không được xác nhận. Và thế là lệnh báo yên được đưa ra.

Sau đó, người ta phát hiện ra rằng phần mềm của các máy tính tại các sở chỉ huy trên bị lỗi do quá tải, đã tạo ra bài tập đẩy lùi một cuộc tấn công hạt nhân để tập dượt.

Ngày 3/6/1980, các lực lượng hạt nhân Hoa Kỳ lại một lần nữa phải báo động. Lần này, nhiều đài chỉ huy tại Hoa Kỳ lại nhận được báo cáo về một cuộc tấn công tên lửa rất lớn của Liên Xô.

Nhưng lần này tất cả mọi thứ được xác minh dễ dàng và nhanh chóng hơn. Trên màn hình, những dữ liệu về tên lửa giả định của Liên Xô liên tục thay đổi.

Điều này đã gợi lên sự ngờ vực cho Lầu Năm Góc về độ tin cậy của các dữ liệu trên. Nguyên nhân gây ra lỗi trên là do một máy tính bị hỏng.

Sau đó, năm 1983, chính là trường hợp xảy ra có sự tham gia của Trung tá Petrov.

Cuối cùng là sự kiện xảy ra vào ngày 25/1/1995, được toàn bộ các nhà lãnh đạo chính trị và quân sự Nga, bao gồm cả Tổng thống Boris Yeltsin chứng kiến.

Vào ngày hôm đó, các nhà khoa học Na Uy đã phóng lên từ bờ biển của mình một tên lửa khí tượng lớn để nghiên cứu cực quang Bắc cực. Tầng 1 của quả tên lửa này được lấy từ tên lửa chiến thuật "Onest John" của quân đội Mỹ.

Điều đáng buồn nhất là, Na Uy đã cảnh báo trước với Moscow về kế hoạch phóng tên lửa này. Hơn nữa, họ đã thông báo tới hai lần, vào ngày 21/12 và ngày 16/1. Và họ cũng đã nói rõ khu vực phóng cũng như vị trí dự tính tên lửa rơi.

Chỉ có điều duy nhất họ không cảnh báo là - ngày giờ chính xác và thời điểm phóng. Bởi vì điều đó còn phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện thời tiết.

Như Đại tướng Mikhail Kolesnikov- Tổng Tư lệnh Lực lượng vũ trang Nga- sau đó thừa nhận, lúc đó trong quân đội Nga đang lộn xộn về các bức điện tín nhận được từ Oslo, nên họ đã quên mất sự việc trên.

Vì thế cho nên một quả tên lửa của nước ngoài phóng lên đã làm cho hệ thống cảnh báo tên lửa của Nga bị một phen bất ngờ.

May mà khi có tín hiệu phóng tên lửa, các sỹ quan trực không ngủ gật. Tầng 2 của tên lửa Na Uy được phân loại giống như tên lửa đạn đạo “Trident” của Hoa Kỳ, được phóng từ tàu ngầm nguyên tử của Hải quân chiến lược Hoa Kỳ.

Thực tế là việc phóng tên lửa trên cũng giống như tên lửa “Trident”, cho nên giả thuyết về một cuộc tấn công quy mô lớn vào Nga đã không thể bãi bỏ.

Ở Bộ tổng tham mưu Nga, người ta biết rằng Hoa Kỳ đang soạn thảo một phương án: khi cuộc chiến chống Nga được bắt đầu, Mỹ sẽ phóng một tên lửa hạt nhân duy nhất vào lãnh thổ của Nga.

Các xung điện từ có công suất siêu mạnh xuất hiện sau vụ nổ đó có nhiệm vụ vô hiệu hóa tất cả radar của Hệ thống cảnh báo tấn công tên lửa của Nga trên một vùng lãnh thổ rộng lớn.

Và sau đó Mỹ sẽ có cuộc tấn công hạt nhân khổng lồ vào đối phương lúc đó đang rơi vào tình trạng mù thông tin. Như vậy, xác suất phản ứng đáp trả của Nga sẽ mang lại hiệu quả tàn phá thấp hơn.
 
2

Hệ thống radar cảnh báo tấn công tên lửa của Nga

Thông báo về sự khai mào của một cuộc tấn công tên lửa từ Hệ thống cảnh báo tấn công đã được chuyển ngay tới Kremlin. Lần đầu tiên, Tổng thống Nga Yeltsin phải mở "va li hạt nhân" của mình.

Nhưng trong khi ông đang mải suy tính thì các sỹ quan trực ban Nga đã xác định rằng trên thực tế, quả tên lửa của Na Uy đang bay cách xa dần biên giới phía bắc của Nga. Quả tên lửa đó đã rơi xuống biển Bắc Băng dương, ngoài khơi vùng Spitsbergen (Phía cực Bắc Na Uy) 24 phút sau khi được phóng đi.

Theo các nhà phân tích Mỹ, đây là vụ việc liên quan đến vũ khí hạt nhân nguy hiểm nhất kể từ sau cuộc khủng hoảng Caribe.

Sự tiêu vong của thế giới đã được ngăn chặn chỉ nhờ 1 trong 3 người ở Moscow từ chối ấn vào "nút bấm hạt nhân".

Nguyễn Quang
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Xem nhiều nhất
Xem dự báo thời tiết tại
Thống kê truy cập
  •   Đang truy cập 62
  •   Máy chủ tìm kiếm 3
  •   Khách viếng thăm 59
 
  •   Hôm nay 37,299
  •   Tháng hiện tại 515,611
  •   Tổng lượt truy cập 28,497,127
Thăm dò ý kiến

Bạn có nhận xét gì về lượng thông tin hàng ngày trên nguoivietinfo.ru

USD 58.8987
EUR 69.4298
HKD 75.3855
JPY 52.5248
AUD 45.2813
BGN 35.4961
CAD 46.1770
CHF 59.6020
DKK 93.2605
GBP 79.0892
KRW 54.0588
SGD 43.7583
QUẢNG CÁO TRÁI
Banner