Nga suy xét chuyện hậu cần từ chiến dịch Điện Biên Phủ

Chủ nhật - 06/05/2018 23:44

(Hồ sơ) - Công tác hậu cần trong chiến dịch Điện Biên Phủ trong con mắt nhà báo Nga.

Hôm nay, Việt Nam kỷ niệm 64 năm Ngày chiến thắng Điện Biên (07/5/1954 – 07/5/2018). Chúng tôi xin giới thiệu với bạn đọc một bài viết của nhà báo Nga Dmitry Verhoturov, đăng trên mục Bình luận quân sự ngày 27 tháng 1 năm 2018, nói về công tác hậu cần, cụ thể là việc vận chuyển vũ khí, khí tài trong chiến đấu cũng như những nghiên cứu, cải tiến trong việc trang bị quân trang cho binh sỹ trong quân đội.
 
Trong bài viết có nêu những đánh giá về công tác hậu cần của Quân đội nhân dân Việt Nam trong chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ.
 
1

Chiếc túi đựng đồ "Xidor" được trang bị cho các chiến sỹ trong quân đội Nga
 
Các thiết bị quân trang trong quân đội là những thứ ít khi thay đổi. Nhiều mẫu quân trang đã được sử dụng trong nhiều thập kỷ.
 
Ví dụ, một chiếc túi dựng đồ "Xidor" (Xem hình ảnh minh họa trên) được quân đội Nga sử dụng từ năm 1874 cho tới tận cuối năm 2015 mới được thay thế bằng một chiếc ba lô mới.
 
Còn các đồ quân trang cần thiết khác như áo khoác nhiều túi hoặc ba lô chiến thuật được trang bị cho các đơn vị thuộc lực lượng đặc biệt như lính trinh sát hoặc lính đổ bộ thì thường xuyên được cải tiến hơn.
 
Đây có thể coi là một khiếm khuyết bởi chiếc túi này không đựng được nhiều đồ đạc. Vả lại, người ta ít khi đặt vấn đề mang vác đồ đạc trong khi chiến đấu, mặc dù, vấn đề đó luôn luôn hiện hữu dưới dạng này hay dạng khác, và rồi thường được giải quyết bằng những phương pháp cổ lỗ sĩ như bê trên tay hoặc vác trên vai.
 
Điều này còn có nguyên nhân khách quan, vì những đại đội bộ binh cơ giới, và những tiểu đoàn được biên chế các phương tiện vận tải (thường là xe bọc thép bánh xích BMP hoặc bánh hơi BTR), có thể dễ dàng vận chuyển theo tất cả các vật dụng cần thiết như vũ khí, đạn dược, lương thực và nước uống.
 
Ví dụ, trong một trung đội hỏa lực của đại đội bộ binh cơ giới gồm 26 người thì các loại vũ khí cầm tay được coi là nặng nhất (gồm 20 tiểu liên AK-74, 6 đại liên AGS-17 và 31 chống tăng PTUR) có tổng trọng lượng 1.020 kg, và đã có 3 chiếc xe bọc thép BTR hoặc BMP để chuyên chở tất cả chỗ vũ khí này.
 
Dường như không cần thêm phương tiện gì để chở đồ đạc. Tuy nhiên, vấn đề sẽ trở nên vô cùng quan trọng, nếu như chúng ta xem xét một cách thấu đáo hơn.
 
Nhu cầu chiến thuật
 
Năm 1954, quân đội Pháp đã phải gánh chịu thất bại thảm hại ở Điện Biên Phủ - Việt Nam.
 
Tại nơi này, Pháp chiếm giữ sân bay dã chiến trước đây của người Nhật và tạo ra một cứ điểm vững chắc, bao gồm 14,5 nghìn quân và 7 nghìn lính địa phương.
 
Quân lính ở đây được tăng cường một tiểu đoàn xe tăng gồm 10 chiếc, có sự yểm trợ của không quân, cũng như căn cứ phòng thủ rất mạnh gồm 7 cứ điểm và 49 điểm phòng thủ.
 
Tuy nhiên, người Pháp đã phải chịu thất bại nặng nề, kết thúc bằng sự đầu hàng của 10,8 nghìn binh lính và sĩ quan.
 
Cứ điểm Điện Biên Phủ đã bị đánh chiếm sau một quá trình vây lấn dẫn tới cuộc tổng công kích. Chỉ có 78 lính Pháp thoát khỏi vòng vây hãm. Ngoài ra có 858 thương binh được phép di tản do thỏa thuận giữa quân đội Pháp và Việt Nam.
 
Đó là một trong những chiến thắng nổi tiếng nhất của QĐND Việt Nam dưới sự chỉ huy của Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp.
 
Gốc rễ của vấn đề là do người Việt Nam đã tiến hành một chiến dịch hậu cần tuyệt hảo mà người Pháp cho là hoàn toàn không thể.
 
Họ đã mang vác, vận chuyển tất cả mọi thứ cần thiết cho một đội quân 50.000 người từ cự ly 500 km, trong điều kiện rừng núi hiểm trở của vùng nhiệt đới, bao gồm cả những khẩu pháo và súng cối cùng với một lượng đạn dược dự trữ lớn.
 
2

Bộ đội Việt Nam đang kéo một khẩu pháo 105 mm M101 của Mỹ qua đèo Pha đin trước trận chiến Điện Biên Phủ
 
Trong số những vũ khí được vận chuyển bằng tay có: 24 khẩu pháo 105 mm, 20 khẩu pháo 75 mm, 16 bệ phóng tên lửa BM-13, 20 khẩu súng cối 120 mm, 80 pháo phòng không 37 mm và gần 100 khẩu đại liên DSC, kèm theo đạn dược.
 
Nhiều đoạn phim tài liệu đã quay được cảnh những người lính Việt Nam đang kéo pháo bằng tay trên một con đường dốc, trơn trượt. Đó là một chiến thắng vang dội trong công tác hậu cần.

Ở Liên Xô trước đây và Nga hiện nay, kinh nghiệm này còn được nghiên cứu sơ sài, mặc dù trong Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại, vẫn thường xảy ra những trường hợp binh lính chở đạn dược hàng chục cây số, trong khi đường giao thông bị tắc nghẽn bởi xe hơi và thậm chí là cả xe ngựa.

Tất nhiên, không thể giải thích sự thành công của chiến dịch hậu cần ở Điện Biên Phủ là do người Việt Nam có đức tính cần mẫn như loài kiến.

Ở đây đã có sự chuẩn bị hết sức cẩn thận, chu đáo cho việc vận chuyển toàn bộ hàng hóa, phân công nhiệm vụ cho từng đơn vị bộ đội, thành lập các đoàn dân công, cung cấp cho bộ đội những thiết bị đặc biệt để vận chuyển những thiết bị nặng.
 
1

Đoàn xe đạp thồ của dân công đang chở lương thực và đạn dược tiếp tế cho bộ đội Việt Nam trong chiến dịch Điện Biên Phủ

Trong bất kỳ cuộc chiến tranh hiện đại nào cũng có lúc cần phải vận chuyển những đồ vật nặng ở khoảng cách tương đối xa trên địa hình khó khăn mà các phương tiện cơ giới không thể tiếp cận được, đôi khi còn dưới hỏa lực của đối phương.

Khi đó, đội quân nào biết vận dụng việc mang vác hợp lý hơn sẽ có lợi thế hơn về chiến thuật. Và điều đó có thể dẫn đến những chiến thắng to lớn hơn và có ý nghĩa hơn.

Ngược lại, nếu chỉ trông chờ vào các phương tiện kỹ thuật và chỉ cần sơ xuất trong cách vận chuyển vật dụng hoặc vận chuyển không hợp lý thì có thể gây ra thất bại nghiêm trọng.

Nếu chúng ta tiếp tục phát triển theo hướng chiến thuật vận chuyển đồ quân dụng, thì câu hỏi đặt ra là: liệu điều đó có cần thiết không? Vì nếu quân đội đã được trang bị nhiều phương tiện kỹ thuật, các đơn vị bộ binh cơ giới được trang bị đầy đủ phương tiện, thì cần gì phải bàn đến chuyện làm thế nào để vận chuyển vật dụng một cách hợp lý nữa? Xin trả lời, những cái lợi đó là:

Trước hết, trong việc bố phòng, một đại đội bộ binh cơ giới thường phòng thủ một cứ điểm có chiều rộng 1500 mét và sâu khoảng 1000 mét.

Điều này có nghĩa là ngay cả khi đơn vị được trang bị xe bọc thép (xe bọc thép còn có nhiệm vụ riêng trong chiến đấu và vị trí của nó có thể được sử dụng rất hạn chế dưới góc độ vận tải hàng hóa), thì việc phải mang vác đồ đạc đi hàng trăm mét là chuyện rất phổ biến.

Ngay cả đạn dược cho những khẩu súng bộ binh cũng đã chiếm một trọng lượng lớn, trong khi đó xe lại còn phải chở đồ đạc đến các vị trí khác nhau.

Ví dụ, một cơ số đạn cho tiểu liên AK-74 của cả đại đội là 28,8 nghìn viên, tức là tương đương với 26 hòm đạn, có trọng lượng là 312 kg, nếu tính cả trọng lượng của hòm là 390 kg.

Ngoài ra, còn lựu đạn, đạn súng máy, đạn cho đại liên AGS, súng phóng lựu, và còn đồ ăn, thức uống.

Cần nói thêm là nước uống phải cấp 4 lít / ngày cho mỗi chiến sỹ, và trọng lượng nước dùng cho một đại đội 126 người sẽ là 504 kg mỗi ngày. Và còn thêm 201 kg khẩu phần ăn đóng gói nữa.

Khi không có chiến sự thì việc mang vác vật dụng không có vấn đề gì. Nhưng khi xung trận, phần lớn các bộ phận trong đại đội đều bận rộn thì thậm chí ngay cả việc tiếp đạn cũng trở nên khó khăn, và trọng lượng các vật dụng mà các chiến sỹ bộ binh cơ giới được phân công mang vác cũng tăng lên đáng kể.

Ví dụ, cứ mỗi tiểu đội cử ra một người thì sẽ có tổng cộng 12 người từ cả đại đội. Và mỗi người buộc phải mang theo khoảng 32 kg hoặc một cái thùng trên người. Đây quả là một trọng lượng mang vác không dễ dàng gì. Vì theo nội quy lao động thì trọng lượng mang vác tối đa của mỗi người không được vượt quá 25 kg.

Đương nhiên, người lính sẽ mang vác được hộp đạn đến vị trí, nhưng anh ta sẽ phải mất thời gian không ít hơn 20-30 phút để lấy lại sức. Trong khoảng thời gian đó, anh ta sẽ bị giảm năng lực chiến đấu.

Ở đây đã nảy sinh nhu cầu mang theo khối lượng vật dụng thế nào cho hợp lý. Vấn đề là người lính có thể mang vác khoảng 30 kg trong khoảng cách 1-2 km, nhưng sau đó phải sau ít phút anh ta mới có thể lấy lại sức và có khả năng chiến đấu được.
 
2
 
Afghanistan. Một ví dụ về việc vận chuyển hàng hóa không hợp lý. Người lính súng máy đang phải vác theo một hòm đạn 7,62 mm, nặng 27 kg.

Thứ hai, thực tế trong cuộc chiến tranh ở Afghanistan cho thấy, các lý thuyết về tác chiến của bộ binh cơ giới được đặt ra trong điều lệnh khác một chút so với thực tế chiến đấu.

Vì thời gian binh lính tác chiến cách xa các phương tiện kỹ thuật rất phổ biến. Họ thường phải tác chiến cách xa xe bọc thép vài ba cây số. Vì vậy, số đạn dược phải mang theo người lên tới 500-600 viên cho mỗi khẩu AK-74.

Cơ số đạn dược như vậy đối với mỗi đại đội đã nặng đến 810 kg, và họ phải đeo trên lưng cùng với những vật dụng cá nhân, lựu đạn, và những đồ "tập thể" khác, các trang thiết bị của cả nhóm như: súng phóng lựu, các loại súng máy kèm đạn dược.

Tất nhiên, trung đội súng phóng lựu không thể tự mang hết tất cả các loại vũ khí của họ, bởi vì chỉ riêng trọng lượng của đại liên AGS-17 và súng chống tăng PTUR, chưa kể đạn dược cũng đã hơn 1 tấn, và nếu vậy thì mỗi người trong số 26 chiến sỹ của trung đội sẽ phải tải hơn 45 kg cùng với số đạn dược của cá nhân.

Vì vậy, số vũ khí này sẽ được phân công cho các chiến sỹ ở bộ phận khác mang vác cùng.

Thứ ba, nếu phải cố thủ tại cứ điểm trong một thời gian dài, mỗi chiến sỹ sẽ phải sử dụng cơ số đạn lên đến 1 hộp. 130 hộp đạn được đựng trong các thùng đã là 1950 kg.

Nhưng đây mới chỉ là đạn súng máy, (Loại PKM có thể cần tới 3.000 viên cho 1 khẩu, vậy là 15 băng đạn với tổng trọng lượng 90 kg), ngoài ra còn đạn cho súng cối, lựu đạn, súng phóng lựu, khẩu phần ăn và nước uống.

Đây là điều cần thiết trong những trận chiến nặng nề và lâu dài, và qua thực tế ở Afghanistan, người ta phải cố gắng chuyên chở dạn dược đến những cứ điểm như vậy càng nhiều càng tốt, trong chừng mực mà xe bọc thép hoặc máy bay trực thăng có khả năng chở được, và sau khi sử dụng, phần còn lại sẽ được bàn giao cho những người đến thay thế.

Với cách tiếp cận này, chiến tranh không chỉ là những trận chiến mà còn phải tha lôi những đồ vật nặng nề.
 
1
 
Một chiếc áo khoác có nhiều ngăn, túi để đựng đồ

Và trong bất kỳ trên chiến trường nào cũng sẽ xuất hiện những tình huống tương tự. Trong khi đó, khả năng mang vác của con người chỉ có hạn.

Theo các chỉ tiêu về lao động đối với những người làm công việc bốc vác, thì trọng lượng tối đa không được vượt quá 50 kg trong khoảng cách 60 mét, bê xách trên tay không được quá 25 kg.

Đối với nam thanh niên ở độ tuổi 18, trọng lượng mang vác tối đa không được vượt quá 15 kg, đó chính là độ tuổi của phần lớn các chiến sỹ trong quân đội Nga, trong khi đó họ lại chính là đối tượng phải làm hầu hết mọi việc, bao gồm cả việc mang vác.

Tất nhiên, có thể huấn luyện hoặc bắt buộc các chiến sỹ phải mang vác nhiều hơn và đi xa hơn, nhưng điều này đòi hỏi phải có thời gian và phải trả giá vì quân lính nhanh chóng mất sức và mệt mỏi.

Những người lính mệt mỏi sẽ không còn khả năng chiến đấu, hạn chế mức độ quan sát và phản xạ giảm đi đáng kể, họ không thể điểm xạ một cách nhanh chóng và chính xác. Bắt binh lính phải mang vác nhiều, trên thực tế, có nghĩa là mang lợi thế đến cho đối phương. Vì vậy, cần phải nghiên cứu các phương pháp mang vác sao cho hợp lý.

Mang vác mọi thứ, kể cả đại bác

Vấn đề bây giờ là phải làm thế nào? Theo các nguồn của Mỹ, vấn đề mang vác trong quân đội đã gây ra một số chú ý, do sự gia tăng trọng lượng của thiết bị cá nhân đã đi ngược lại với các chỉ số khuyến cáo về khả năng chịu đựng của cơ thể.

Nếu tải trọng tối ưu nằm trong khoảng 22-25 kg, thì hiện tại thiết bị cá nhân của lính Mỹ đã có trọng lượng là 35-40 kg, và đối với một số lính chuyên môn như lính thông tin phải đeo máy bộ đàm, xạ thủ súng cối, đại liên v.v… có thể vượt quá 45 kg.

Những nỗ lực để giảm trọng lượng thiết bị cá nhân đều vô ích, và tình huống này buộc người Mỹ và các quân đội của các nước NATO phải đối phó với các vấn đề làm thế nào để mang trang bị cá nhân được thoải mái hơn.

Theo kinh nghiệm của họ, rõ ràng là đối với các thiết bị cá nhân, chỉ có hai cách hợp lý nhất: một chiếc áo khoác có nhiều ngăn, túi (Thường gọi là áo NATO) và ba lô.
 
2

Hình ảnh robot mule LS3

Người ta đặt hy vọng nhiều vào các sáng kiến ​​kỹ thuật. Vì vậy, trong nhiều năm đầu, một phát minh trong công nghệ quân sự Mỹ là robot-mule LS3, được sáng chế bởi DARPA (Tiếng Anh: Defense Advanced Research Projects Agency - Cục nghiên cứu khai thác công nghệ mới phục vụ cho quốc phòng)

Mục tiêu của việc làm này rất rõ ràng: là để robot này giúp vận chuyển một phần vật dụng của các đơn vị. Tuy nhiên, tháng 12 năm 2015, sáng kiến này đã có một kết cục đáng buồn: Lực lượng Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đã từ chối sử dụng robot vì trong khi di chuyển nó tạo ra quá nhiều tiếng ồn.

Một phát minh khác, được phổ biến nhiều hơn, đó là những bộ khung xương hỗ trợ bên ngoài, cho phép tăng trọng lượng mang vác lên tới 100-120 kg.

Người Mỹ cũng cố gắng tăng tốc độ di chuyển của binh sỹ đeo bộ khung ngoài và thậm chí họ còn tìm cách bọc lớp chống đạn lên người.
 
1
 
Bộ khung hỗ trợ mang vác trong hành quân chiến đấu

Ở Nga cũng có những nghiên cứu tương tự. Tuy nhiên, bộ khung xương ngoài có một số điểm không phù hợp với mọi người lính. Đó là sự phức tạp về kỹ thuật, cần thiết phải bảo trì, và cần phải có pin hỗ trợ (và đó chính là trọng lượng bổ sung).

Ngoài ra, thiết bị có thể hỏng hóc do trúng đạn hay những mảnh vỡ bắn vào, do bị bụi bẩn, ngấm nước hay do thời tiết giá lạnh. Ngoài ra, khi đeo bộ khung xương hỗ trợ vào, người lính sẽ cảm thấy gò bó, bất tiện trong tư thế gập người, khi nằm xuống hoặc bò, trườn.

Tại nơi trưng bày, nhìn người lính đeo bộ khung xương ngoài trông rất oách, nhưng ngoài thực địa, rất có thể, anh ta sẽ là mục tiêu ngon lành cho kẻ thù. Tuy nhiên, bộ khung xương ngoài rất hữu ích cho các đơn vị công binh và kỹ thuật.

Điều đáng chú ý là trong phương pháp tiếp cận của phương Tây, thiết bị cá nhân được chú trọng, còn đồ "tập thể" gần như bị họ lãng quên. Có vẻ như đây là lý do làm cho gánh nặng đè lên vai những người lính trong quân đội Mỹ và họ không tài nào giảm được trọng lượng này.

Nhiều người cùng làm một việc có thể mang tải trọng nhiều hơn khả năng của một người. Một ví dụ cổ điển là chiếc cáng. Dùng cáng có thể nâng đến 80 kg vật dụng. Nếu chia đều cho hai người khiêng, mỗi người mang trọng lượng 40 kg thì có thể chấp nhận được.

Trung tâm nghiên cứu kỹ thuật phục vụ quốc phòng Liên Xô VCTSI đã đưa những chiếc cáng vào sử dụng trong quân đội từ năm 1929, như một phương pháp vận chuyển vật dụng một cách hợp lý nhất. Nhưng người ta cũng đã phát hiện ra rằng nếu giữ lâu chiếc cáng trong tay thì chiến sỹ cũng nhanh chóng mệt mỏi và đau tay, hơn nữa, tải trọng lại ảnh hưởng lên dây chằng chứ không phải lên cơ bắp.

Đặt cáng lên vai sẽ tốt hơn nhiều. Trung tâm nghiên cứu kỹ thuật phục vụ quốc phòng Liên Xô đề xuất một sự đổi mới ban đầu trong việc phát triển ý tưởng trên: lắp thêm một dây đeo cáng. Nó giống như là một chiếc áo ghi lê ngắn, không cài ở phía trước, dưới chỗ khoét ống tay áo người ta khâu các vòng chắc chắn để luồn các tay cáng vào.

Người ta chỉ việc nâng cáng lên, luồn cán cáng vào các vòng treo, và thế là hai tay họ được tự do và có thể đi đến cùng trời cuối đất: sức nặng của cáng rơi vào vị trí cơ lưng khỏe nhất.

Sáng kiến này rất phù hợp cho mục đích quân sự, đặc biệt là các vòng đeo cáng có thể được khâu vào áo ghi lê (kiểu NATO). Ngoài ra, binh sỹ trong khi mang vác vật dụng vẫn có thể cầm súng và sẵn sàng chiến đấu, điều này rất quan trọng về mặt chiến lược.

Một chiếc áo ghi lê đính dây đeo cáng có thể so sánh với một vật dụng cổ điển – có tên gọi lóng là "con dê", đây cũng là một thiết bị hỗ trợ mang vác đồ đạc hợp lý nhất. "Con dê" là một tấm gỗ có đế ngang ở phía dưới để chất đồ, được trang bị dây đeo vai. Và “Con dê” được khoác lên lưng.
 
2

Chiếc áo khoác được gắn với dây đeo cáng

Với một "con dê" trên lưng người ta có thể mang đến ba poods (48 kg) hàng hóa. Đối với người khỏe thậm chí còn mang được nhiều hơn.

Ngày nay, khách du lịch có thiết bị đời sau của "con dê" - một chiếc ba lô có giá đỡ trong đó kết hợp những lợi thế của một chiếc túi đeo vai với thiết bị "con dê". Sức nặng của hành lý được chiếc giá đỡ phân đều một cách hợp lý lên lưng và hông. Hệ thống "Yak" của thiết kế này cho phép mang đến 70 kg.

Về nguyên tắc, có thể không cần phải từ bỏ hoàn toàn loại túi ba lô "sidor", nhưng nên gắn thêm cho nó khung này. Phiên bản ba lô quân sự thì khung của nó tất nhiên phải khác với loại ba lô du lịch.

Thứ nhất, có thể dễ dàng tháo túi đựng đồ và gắn loại quân dụng khác vào, ví dụ như hộp đạn hoặc các quả đạn.

Thứ hai, có thể tháo dây đeo và biến khung thành một chiếc xe kéo trên tuyết hoặc mặt đất. Có thể nối khung với dây đeo vai bằng một loại dây đặc biệt, và binh sỹ có thể kéo khoảng 40-50 kg theo chiều dọc hoặc để nằm kéo.
 
2

Hệ thống "Yak": phía trước khung là để đặt hàng hóa, đằng sau nó dây đai vai và thắt lưng.

Theo kinh nghiệm trong chiến tranh, đây là cách duy nhất để có thể kéo thứ gì đó qua khoảng trống dưới tầm hỏa lực của địch. Với một hoặc hai chiếc khung – xe trượt đó, có thể giúp kéo những người bị thương ra khỏi khu vực giao tranh. Trong khi đó, hai tay của người lính vẫn được tự do, và vẫn sẵn sàng chiến đấu được.  

Vẫn còn rất nhiều đồ quân dụng khác có trọng lượng khá nặng, không thể dùng cáng hay ba lô có khung để mang vác được như các thùng đạn, hộp mìn, súng máy, các súng cối cỡ lớn và thậm chí là các khẩu pháo.  

Nếu một số người cùng hiệp đồng có thể khiêng và di chuyển những vật có trọng tải rất nặng trong một khoảng cách dài. Người ta đã tiến hành thí nghiệm và thấy rằng: khoảng 28 người có thể nâng một vật có trọng lượng một tấn và di chuyển nó trong khoảng cách 7 km.

Bằng cách này, bộ đội Việt Nam đã kéo pháo và súng cối của họ qua rừng rậm. Điều này đòi hỏi một thiết bị rất đơn giản: một dây đeo vai được làm bằng một dải dây an toàn, ở hai đầu có gắn các vòng bằng thép.

Chiếc dây đó được ngoắc vào vai hoặc khoác lên đầu, phân phối tải trọng cho các cơ lưng và cơ đùi. Để móc nối với đồ vật cần di chuyển có thể dùng một móc tròn bằng thép và một chiếc dây đai khoảng 1,5 mét, dược đính những móc bằng thép có chốt giữ.

Chỉ cần bốn người với thiết bị đai dây như vậy có thể di chuyển dễ dàng một vật lớn và nặng, có khối lượng đến 200-250 kg, chỉ việc móc dây đai vào các góc và nhấc đi bằng tay.

Hai, ba hoặc bốn người có thể dễ dàng di chuyển một khúc gỗ, nếu gắn nó với dây đai. Với dây đeo vai và dây đai đó có thể vận chuyển những người bị thương ở tư thế ngồi hoặc nằm, những thùng hộp có kích thước lớn, nhỏ, dài, ngắn khác nhau, nhiều cỡ súng đạn khác nhau, kể cả đại bác.

Cần phải tính toán số lượng người cần thiết để bê vác, sao cho tỷ lệ thuận với trọng lượng của tải trọng để mỗi người không phải bê quá 30-40 kg, và nếu cần phải vận chuyển đi xa - không được quá 25 kg. Ví dụ, nếu như phải di chuyển một khẩu pháo 122-mm D-30 (trọng lượng 3200 kg) cần phải có 128 người.

Với những chiếc dây đai như vậy, khi cần có thể kéo những chiếc xe bị sa lầy. Ưu điểm của những dây đeo vai này chính là sự đơn giản của nó, dễ chế tạo, trọng lượng thấp và có thể đưa vào hành trang bắt buộc của mỗi người lính.  
 
1

Binh sĩ Pháp mang đầy đủ thiết bị. Mỗi người còn có thêm 1 chiếc ba lô chiến thuật, được xách theo trong khi hành quân chiến đấu.

Sự hiện diện của bộ dây đeo vai trong hành trang cá nhân cho phép bất kỳ đơn vị nào cũng có thể nhất thời làm nhiệm vụ mang vác. Và trong trường hợp này, hai tay vẫn được tự do, nên những người lính làm nhiệm vụ mang vác vẫn có thể sẵn sàng chiến đấu được ngay.

Rõ ràng, có những trang thiết bị rất đơn giản dùng cho việc mang vác hợp lý đã hỗ trợ nhiều cho các đơn vị bộ binh cơ giới.

Họ có thể mang theo đồ đạc, trang thiết bị cá nhân mà không cần phải gắng quá sức, và họ còn có thể mang vác thêm một số hàng hóa khác, như đạn dược bổ sung hoặc các loại vũ khí hạng nặng, và có thể thực hiện mọi việc ngay cả dưới làn hỏa lực của địch, mà không mất đi khả năng chiến đấu.

Họ thực hiện theo phương pháp chiến đấu của Suvorov: hành quân bí mật, tấn công kẻ thù thật bất ngờ ở một nơi bất ngờ.

Khi di chuyển, họ sử dụng tất cả những lợi thế bất ngờ, tập trung hỏa lực, gây hoảng loạn cho cả những đối thủ được đào tạo và có kinh nghiệm nhất. Và có rất nhiều lợi ích để thực hiện những điều chỉnh cho việc mang vác hợp lý hành trang thiết yếu của người lính.

Nguyễn Quang (dịch)

 
 Từ khóa: chiến dịch, Nga suy xét
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Xem nhiều nhất
Xem dự báo thời tiết tại
Thống kê truy cập
  •   Đang truy cập 73
  •   Máy chủ tìm kiếm 6
  •   Khách viếng thăm 67
 
  •   Hôm nay 13 279
  •   Tháng hiện tại 466 079
  •   Tổng lượt truy cập 32 203 434
Thăm dò ý kiến

Bạn có nhận xét gì về lượng thông tin hàng ngày trên nguoivietinfo.ru

USD 61.2610
EUR 72.2390
HKD 78.0474
JPY 55.1975
AUD 46.5522
BGN 36.9978
CAD 48.0102
CHF 61.5070
DKK 97.1595
GBP 82.5553
KRW 57.0119
SGD 45.7684
QUẢNG CÁO TRÁI
Banner