“Trốn nhà lang thang” bảy lần vòng quanh thế giới

Thứ tư - 29/11/2017 18:25

Bạn không thể học bơi bằng cách đọc sách, bạn cần phải quăng mình xuống biển hoặc hồ bơi để học. Điều đó cũng tương tự nếu bạn muốn tập yoga; đọc sách về yoga là vô ích nếu muốn trải nghiệm yoga thực sự. Nếu bạn muốn biết về thế giới, bạn phải đi vòng quanh thế giới.

sanchez cd

Jorge Sanchez được xếp hạng thứ hai trên trang web The Best Travelled
 
Dù được xếp hạng thứ hai toàn thế giới trên website The Best Travelled, Jorge Sanchez, 62 tuổi, người Barcelona cho rằng ông không có gì khác biệt so với những tay lãng du ‘có số có má’ khác.
 
Ông xuất thân từ gia đình nghèo khó, bỏ học năm 13 tuổi, và từ đó luôn luôn dịch chuyển, thỉnh thoảng làm những công việc lương thấp ở các trang trại tại Úc, trong các nhà hàng ở New York, ở những mỏ vàng tại Peru và hàng chục việc khác nhau ở nhiều nơi khác.
 
Nhưng bất chấp những điều đó, ông đã đến được toàn bộ 193 quốc gia thành viên của Liên hiệp quốc, và đến mọi khu vực ở hầu hết các nước trên thế giới.
 
Ông làm được điều này nhờ vào sức hấp dẫn và chất phác của bản thân, và dựa vào sự tử tế của những người xa lạ. Ông từng ngủ dưới chân cầu ở Ấn Độ, ngủ trong trạm điện thoại công cộng ở Trung Quốc, ngủ trên cây ở Brazil, ngủ trong một nhà xác ở Liechtenstein, ngủ trong nhiều nhà tù ở Colombia, Paraguay, Georgia và Afghanistan – nơi ông bị tưởng nhầm là gián điệp – và đã hành hương đến đền thờ của hầu hết các tôn giáo lớn trên thế giới.
 
Triết lý của Sanchez rất đơn giản. Ông xem đi du lịch như những chuyến hành hương, một nhiệm vụ học hỏi và tìm hiểu. Ông nói rằng nếu người ta muốn tìm hiểu thế giới, họ phải nhìn thấy nó. Những ông cũng tin rằng kẻ lãng du vĩ đại cũng phải biết lúc trở về nhà.
 
Sanchez dành cho BBC Travel một cuộc trò chuyện thú vị.
 
BBC: Ông bỏ nhà đi năm 13 tuổi, để lại một tờ giấy cho cha mẹ nói ông sẽ đi đến Tây Sahara?
 
Vâng, tôi bỏ nhà đi năm 13 tuổi và bắt một chuyến tàu từ Barcelona đến Mallorca. Khi đến được Quần đảo Canary thì tôi 14 tuổi. Cha tôi làm việc cho công ty điện và khí đốt; chúng tôi không có xe hơi. Cha mẹ nghèo. Tôi nhìn vào bản đồ của cha trong đêm khuya và tôi biết tôi muốn khám phá thế giới. Tôi trốn đi. Tôi biết cha mẹ sẽ rất giận dữ. Tôi để lại một tin nhắn trên bàn, tôi nói với họ là tôi ra đi và rồi sẽ trở về.
 
sanchez hochieu
 
Tính đến nay, Jorge Sanchez có tổng số 21 quyển hộ chiếu
 
Thời đó, lực lượng lê dương Tây Ban Nha nhận các tình nguyện viên là trẻ vị thành niên đến vùng Tây Sahara. Đó là năm 1968, hồi đó nơi đó vẫn còn là thuộc địa của Tây Ban Nha. Tôi gia nhập, nhưng tôi chỉ ở đó vài ngày với những binh sĩ vì tôi không thích, và bởi mục đích của tôi là đến Mauritania.
 
Tôi trở thành lính lê dương để được đi. Nhưng khi tôi không được phép vào Mauritania mà không có hộ chiếu, tôi lập tức rời binh đoàn. Tôi hứa với cha mẹ tôi sẽ không làm như vậy nữa.
 
Ngay khi tôi có hộ chiếu năm 18 tuổi, tôi đã đi nhờ xe khắp 11 nước ở Châu âu, làm bất cứ việc gì ở Paris, London, Đảo Wight, Geneva và nhiều nơi khác để kiếm tiền mưu sinh. Mục tiêu của tôi là học các ngôn ngữ và nghệ thuật du hành. Sau hai năm lang thang ở Châu u, tôi phải trở về Tây Ban Nha để đi lính, đó là quy định bắt buộc dưới thời Franco.

BBC: Ông đã làm người rửa chén, thợ mộc và nhiều nghề kỳ quặc khác. Giờ ông còn làm việc không?
 
Công việc với tôi là công cụ kiếm tiền để tiếp tục đi du lịch. Tôi đã làm việc cho một phòng khám nha khoa ở Paris, bán pho-mát ở các khu chợ tại Ý, chơi cờ để kiếm tiền ở Philippines và Indonesia, làm cùng một nhóm thợ đào vàng ở vùng Madre de Dios trong rừng rậm Peru. Tôi làm hầu bàn ở một nhà hàng Puerto Rico tại Làng Greenwich ở thành phố New York, và làm rất nhiều nghề khác.
 
Tôi đã làm qua tất cả những nghề mọi người có thể nghĩ ra, nhưng tôi thực sự không có chuyên môn gì. Tôi làm hầu hết là những việc phổ thông, chỉ được trả lương thấp. Hiện tôi đang làm việc cho các khách sạn ở tỉnh Girona ở Tây Ban Nha một tuần mỗi lần, đưa đón hành khách ở sân bay Barcelona.
Jorge Sanchez 
 
sanchez thodan
 
Jorge Sanchez thường dựa vào lòng hiếu khách của người lạ
 
BBC: Ông từng đề cập đến chuyện ông đã ở ít nhất một đêm ở mỗi quốc gia, trừ Liechtenstein và Tajikistan. Khi ông quay lại Liechtenstein, khách sạn quá đắt tiền nên ông ngủ vạ vật. Ông có thể kể cho chúng tôi nghe vài nơi khác thường mà ông đã ngủ không?
 
Thật ra chỗ tôi ngủ ở Liechtenstein là một nhà xác, nhưng tôi không biết khi ngủ ở đó. Vào lúc 5 giờ sáng, một xe tang đến. Tôi thức giấc khi tài xế và một người phụ việc tới ở cửa gần nơi tôi nằm ngủ. Sau vài phút, họ quay trở lại xe tang, vác theo một quan tài màu đen. Khi thấy thế, tôi không thể ngủ lại được và đi loanh quanh trong mưa cho đến khi trời sáng.
 
Có lần tôi ngủ trên cây ở Florianopolis ở bang Santa Catarina ở Brazil, vì sợ cướp và tôi cũng không còn tiền để ngủ ở nhà trọ. Tôi cũng phải ngủ dưới chân cầu nhiều lần, hầu hết là ở Ấn Độ. Tôi cũng đã ngủ trong trạm điện thoại công cộng ở Thành Đô, Trung Quốc.
 
Năm 1986, tôi tới một nhà tù ở Ipiales, ở biên giới Colombia và Ecuador, xin được giúp đỡ, vì có quá nhiều kẻ nham hiểm đi theo tôi với ý đồ xấu. Những người lính gác cho tôi ngủ lại trong một phòng giam với nhiều phạm nhân khác, nhưng họ không hại gì và cũng không cướp hay tấn công tôi.
 
Tôi cũng từng ngủ nhờ ở nhiều nhà thờ, trong những ngôi đền Ấn giáo ở Ấn Độ, Đền thờ đạo Sikh ở Uganda và Tanzania, nhiều thánh đường Hồi giáo ở Uzbekistan, nhà thờ Thiên Chúa giáo ở cả cả hai miền Congo (Cộng hòa Dân chủ Congo và Cộng hòa Congo), trong các chùa Phật giáo ở Nhật Bản và Bangladesh, trong các giáo đường Do Thái giáo ở Israel và Brazil.
 
Tôi nghĩ rằng một người đi du lịch thực sự phải trải qua ít nhất 24 giờ ở mỗi nước, và phải đi đủ 193 quốc gia của Liên hiệp quốc. Tôi đã ngủ ở 192 quốc gia, chỉ lỡ một lần ở Tajikistan, đó là lý do tôi sẽ quay lại quốc gia này lần nữa trong tương lai.
 
BBC: Ông đã đi khắp thế giới mà vẫn chi xài rất ít tiền. Ông có hy vọng mọi người đọc câu chuyện của ông và sẽ được tạo cảm hứng đi du lịch dù họ nghèo khó không?
 
Tôi hy vọng vậy. Thật ra, khi bạn tính toán số tiền sẽ tiêu khi đi du lịch, bạn sẽ phải trừ số tiền bạn sẽ tiêu ở nhà đi. Với một số người, đi du lịch và sống nhiều tháng ở các quốc gia có chi phí thấp như Ấn Độ, Indonesia, Philippines, Bolivia, Peru, Morocco hoặc Mozambique thậm chí còn rẻ hơn khi ở nhà.
Jorge Sanchez
 
sanchez cunha

Hồi 2007, ông đã tới được hòn đảo hẻo lánh Tristan da Cunha
 
Tôi chưa bao giờ ở khách sạn đắt tiền. Tôi ở các nhà nghỉ nhỏ, phòng nghỉ tập thể, nhà trọ. Tôi luôn đến các chợ địa phương để ăn. Tôi đi nhờ xe hoặc đi bằng xe bus, tàu trong đêm để tiết kiệm chi phí khách sạn, và để có thêm thời gian. Bạn có thể làm việc ở nhiều nước, dạy ngoại ngữ hoặc làm việc ở các nông trường ở Úc hoặc New Zealand.
 
BBC: Ông nói với tôi rằng hồi trẻ ông đi du lịch dễ dàng hơn so với khi nghỉ hưu. Ông khuyên mọi người nên tiết kiệm tiền cho tuổi về hưu hay nên đi du lịch càng nhiều càng tốt và lo lắng về tiền bạc sau?
 
Tôi nghĩ mọi người phải tìm cách riêng của họ. Điều tồi tệ nhất là tốn cả cuộc đời để làm việc gì đó mà bạn chẳng hề có đam mê. Một số người thích làm việc cả đời để tiết kiệm tiền cho tuổi về hưu, và ở giữa thời gian đó họ đi du lịch một hoặc hai lần mỗi năm trong kỳ nghỉ như kiểu du khách. Sau đó vào năm 60 tuổi họ bắt đầu đi cực kỳ nhiều, thậm chí đi như điên cuồng, như thể để bù đắp vào thời gian đã mất.
 
Tôi đã trải qua suốt 30 năm trên đường, và giờ tôi đã 62 tuổi, tôi không có tiền và không biết cách nào kiếm tiền. Việc này giống như câu chuyện tưởng tượng về chú cào cào đã hát trong suốt nhiều tháng mùa đông và chú kiến làm việc chăm chỉ để tích trữ thức ăn khi mùa đông tới. Tôi là con cào cào. Tôi không hối tiếc gì, tôi hạnh phúc với cuộc đời mình chọn, vì thế giờ đây tôi phải đối mặt với hệ quả.
BBC: Một số người khi đi du lịch thì cố gắng đến mọi nơi trên Trái Đất nhưng ông vừa nói ông chỉ đi đến nơi nào đó có gì để học hỏi. Vậy có nơi nào còn lại trong danh sách ông muốn đến?
 
Vâng đúng vậy. Du lịch là một trường đại học và tôi giờ vẫn đang học. Một trong những nơi tôi sẽ đến là Đảo Agalega ở Mauritius.
 
Cùng với Tristan da Cunha, Pitcairn và Tokelau, đây là một trong những hòn đảo có người ở nhưng khó đến nhất trên thế giới, vì các đảo này không có sân bay và phà lại quá thất thường. Tôi đã từng cố đến đó hai lần.
 
Có một chuyến tàu thường xuyên khởi hành từ Đảo Mauritius sáu tháng một lần. Nhưng cả hai lần tàu đều đầy hành khách là dân địa phương, vốn được ưu tiên. Một nơi nữa là Quần đảo Trobriand ở Papua New Guinea vì tôi muốn tìm hiểu về xã hội mẫu hệ ở đó.
 
sanchez con
 
Sanchez muốn vài năm nữa sẽ đưa vợ con đi cùng
 
BBC: Nhiều năm trước, người vợ đầu tiên ra tối hậu thư buộc ông phải ổn định cuộc sống nhưng ông không thể. Ông nghĩ liệu một người sinh ra làm kẻ lữ hành thì chẳng có cách nào ổn định mà vẫn hạnh phúc?
 
Tôi chưa thực sự trưởng thành khi người vợ đầu tiên ra tối hậu thư đó với tôi. Tôi chưa cảm thấy mình đầy đủ, tôi cần thêm kiến thức cho bản thân và tôi cảm thấy tôi chỉ có thể đạt được thành quả đó qua việc đi du lịch.
 
Ngày nay, tôi hiểu trong cuộc đời một người đàn ông có nhiều thứ quan trọng hơn bên cạnh việc đi du lịch. Giờ tôi nhận ra rằng thứ hiện hữu là gia đình. Nhưng để hiểu được điều đó thì đầu tiên tôi đã phải đi vòng quanh thế giới và hoàn thành bảy chuyến hành trình vòng quanh thế giới.
 
Du lịch là công cụ học tập, một cách sống khi bạn còn trẻ, nhưng có những mục tiêu cao hơn trong đời. Người ta phải biết khi nào là thời khắc phải nói nói, “việc di chuyển, đi lại đã rất hữu ích với tôi, nhưng tôi không cần nữa.”
 
BBC: Ông có thể truyền đạt vài bí kíp cho những người muốn nhìn thấy thế giới nhưng lại nghĩ họ không có đủ tiền?
 
Nếu khao khát đi đủ lớn, những người đó phải lên đường, nếu không, họ sẽ cảm thấy như đã chết trong đời. Điều quan trọng nhất không phải là đi hay không đi, mà là tìm thấy con đường của riêng bạn.
 
Nếu bạn chắc chắn rằng lên đường là định mệnh của bạn, bạn phải theo đuổi nó. Bạn có tiền hay không không quan trọng, bạn có thể làm việc, một điều gì đó trên đường sẽ xảy ra và giúp bạn, mọi thứ luôn xảy ra như vậy.
 
Đi nhờ xe là cách rẻ nhất để đi du lịch. Có rất nhiều quốc gia vẫn còn các tài xế chịu cho đi nhờ xe. Tôi vừa ở Nam Mỹ và tôi đã đi nhờ xe đến Brazil thành công, ở bang Amapá, Bolivia, trên Cung đường Tử thần (Road of Death) và băng qua vùng Chaco ở Paraguay. Tôi đi nhờ xe không hẳn vì tiết kiệm tiền mà ở đó có rất ít xe bus công cộng.
 
Tôi không ăn ở nhà hàng. Tôi không uống rượu. Tôi thích nước trái cây hơn. Hãy bay vào mùa thấp điểm. Tôi ở trong những nhà nghỉ ký túc xá chỉ chừng 5 đô la Mỹ mỗi đêm.
 
Có những khi tôi ngủ ngoài trời, đặc biệt ở những quốc gia đắt đỏ. Phòng chờ bệnh viện là nơi bạn có thể ngủ, hoặc ở ga xe lửa. Đôi khi tôi đến chỗ của tổ chức thiện nguyện Đội quân Cứu tế (Salvation Army. Tôi làm quen và họ mời tôi ở lại.
 
Và tôi sống như một thầy tu ở Barcelona để tiết kiệm và đi tiếp. Tôi có thể sống với 10 euro mỗi ngày. Nếu cần tắm, tôi đến nhà ga xe lửa hoặc bến xe bus. Với 5.000 euro, tôi có thể làm một chuyến đi vòng quanh thế giới trong sáu tháng.
 
BBC: Một số chuyến hành trình quan trọng nhất của ông là gì?
 
Hai năm đi lang thang vòng quanh Châu u là chuyến đi đã cho tôi thấy định mệnh của tôi là phải tìm hiểu cả thế giới. Và, để bù đắp cho việc không học đại học, tôi coi mỗi lục địa là một môn và mỗi quốc gia là một bài học.
 
Cũng như vậy, chuyến đi vòng quanh thế giới đầu tiên của tôi, từ năm 1982 đến 1984, kéo dài đúng 1.001 ngày qua 46 quốc gia. Đi bộ theo hành trình Camino de Santiago [một tuyến đường hành hương tâm linh] từ Saint Jean Pied de Port ở Pháp đến thủ phủ Santiago de Compostela ở Tây Ban Nha năm 2003, cùng năm đó tôi đến quốc gia cuối cùng trong danh sách Liên hiệp quốc, Somalia, đó cũng là chuyến hành trình quan trọng với bản thân.
 
Tôi cũng thực hiện cuộc hành hương Camio theo nhiều cách: Tuyến đường Pháp, lộ trình truyền thống, tuyến Mozarabe, tuyến Bồ Đào Nha và tuyến miền Bắc.
 
Tôi hoàn thành chuyến đi thứ bảy và cũng là chuyến cuối cùng vòng quanh thế giới đầu năm 2016. Tôi muốn như chàng Thủy thủ Sinbad và thực hiện bảy cuộc hành trình như anh vì tôi đã đọc quyển sách đó khi còn nhỏ.
 
BBC: Ông có gặp nhiều rắc rối trên đường không?
 
Tôi bị cướp ở Johannesburg, nhưng tôi vẫn thích Nam Phi. Tôi băng qua biên giới từ Pakistan vào Afghanistan mà không có visa vào năm 1989, sau khi người Nga rời khỏi đó, và tôi bị tù bốn tháng ở Kabul vì bị nghi là gián điệp. Cũng như được ở miễn phí vậy.
 
Tôi cũng bị bỏ tù ở Georgia trong ba ngày vào năm 2007 sau khi băng qua biên giới từ Abkhazia [một vùng ly khai]. Tôi phải trả tiền phạt 2.000 euro.
 
BBC: Kế hoạch đi của ông trong năm 2017 là gì?
 
Tôi muốn đến thăm Tajikistan và vùng tự trị Gorno-Badakhshan, nơi mà một ngày nào đó có thể thành quốc gia độc lập. Tajikistan là quốc gia thành viên duy nhất của Liên hiệp quốc mà tôi đã đến nhưng không ngủ lại, vì thế tôi muốn quay lại và thấy nhiều hơn.
 
Và có lẽ tôi sẽ bắt chuyến tàu đi ngược lên sông Yenisei ở Nga để quan sát cuộc sống của người Evenki. Khi nào con trai tôi, Lázaro, giờ mới một tuổi, được khoảng năm, sáu tuổi, tôi sẽ muốn đi cùng vợ con để cháu có thể thu thập kiến thức và hiểu thêm cuộc sống trên hành tinh của chúng ta, hiểu những người sống trên hành tinh này, và phát triển tâm hồn.
 
BBC: Ông nghĩ liệu có cần thiết phải đi đến tất cả các nơi để tìm hiểu về chúng không hay ông chỉ cần đơn giản đọc các sách viết về những nơi ấy?
 
Bạn không thể học bơi bằng cách đọc sách, bạn cần phải quăng mình xuống biển hoặc hồ bơi để học. Điều đó cũng tương tự nếu bạn muốn tập yoga; đọc sách về yoga là vô ích nếu muốn trải nghiệm yoga thực sự. Nếu bạn muốn biết về thế giới, bạn phải đi vòng quanh thế giới.
 
Dân Văn/dannwes.info

Bài tiếng Anh của   đã đăng trên BBC Travel.
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Xem nhiều nhất
Xem dự báo thời tiết tại
Thống kê truy cập
  •   Đang truy cập 98
  •   Máy chủ tìm kiếm 24
  •   Khách viếng thăm 74
 
  •   Hôm nay 33,202
  •   Tháng hiện tại 500,347
  •   Tổng lượt truy cập 28,481,863
Thăm dò ý kiến

Bạn quan tâm gì nhất ở mã nguồn mở?

USD 58.8987
EUR 69.4298
HKD 75.3855
JPY 52.5248
AUD 45.2813
BGN 35.4961
CAD 46.1770
CHF 59.6020
DKK 93.2605
GBP 79.0892
KRW 54.0588
SGD 43.7583
QUẢNG CÁO TRÁI
Banner