Cuộc chiến bảo vệ Khmeimim: Người Nga sẽ hy sinh anh dũng

Chủ nhật - 16/09/2018 10:04

Điều gì sẽ xảy ra nếu sau đòn tấn công của Mỹ, tình hình tại Syria vượt khỏi tầm kiểm soát.

Xin giới thiệu với bạn đọc bài viết với tiêu đề và phụ đề trên của chuyên gia quân sự Nga Aleksandr Sitnhikov về tương quan lực lượng Nga-Mỹ tại Syria. Bài đăng trên “Svobodnaia Pressa” ngày 13/9/2018.
 
1

Đài radar phát hiện mọi độ cao (VVO) 96L6E của tổ hợp tên lửa phòng không S-400 “Triumph” tại căn cứ không quân Nga Khmeimim (Ảnh:Marina Lystseva)

Bộ Quốc phòng LB Nga mới ra thông báo cho biết là tại làng Jisr al-Shughur (tỉnh Idlib-Syria) hiện đã có ai đó bắt đầu quay video cảnh dàn dựng về đòn tấn công hóa học để sau đó buộc tội cho Quân chính phủ Syria.

Thông tin này được cư dân địa phương báo cho các quân nhân Nga. Theo kịch bản dàn dựng này, sẽ có 2 thùng khi độc clo được ném xuống tại khu vực. Tiếp sau đó, sẽ xuất hiện một đội quân “Mũ bảo hiểm trắng” để “giúp đỡ” các nạn nhân và thu thập mẫu đất để làm bằng chứng không thể chối cãi (tố cáo Quân đội Syria sử dụng vũ khí hóa học chống dân thường).

Có rất nhiều khả năng là các cơ quan đặc biệt (Tình báo) Phương Tây đứng đằng sau vụ khiêu khích này, bởi vì hiện nay đang có nhiều tàu khu trục và tàu ngầm mang tên lửa có cánh đang tập kết tại vùng biển ven bờ Syria.

Cùng lúc đó, công tác chuẩn bị dư luận về sự cần thiết phải có những “hành động báo thù chính nghĩa” cũng đang được ráo riết tiến hành ở phía bên kia đại dương (tại Mỹ).

Một động thái trong “gói” công tác chuẩn bị dư luận đó là tuyên bố của Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ, Đại tướng Joseph Dunford trước các phóng viên báo chí: “Tổng thống Mỹ D.Trump đã được báo cáo về các kịch bản (hành động quân sự) khác nhau do Lầu Năm Góc soạn thảo trong trường hợp Quân đội Assad dám sử dụng chất độc để chống lại quân nổi dậy”.

Vị tướng này cũng tiết lộ thêm rằng Tình báo Mỹ “đã có” rất nhiều bằng chứng cho thấy Quân đội Syria đã sẵn sàng sử dụng vũ khí hóa học tại Idlib.

Và như vậy-những cảnh báo của Matxcova từ ngay trên diễn đàn Liên Hợp Quốc đã hoàn toàn bị bỏ ngoài tai.

Chỉ cần trên mạng Internet xuất hiện đoạn video dàn dựng của “Mũ bảo hiểm trắng” nói trên, Mỹ, Anh và Pháp sẽ sử dụng sức mạnh quân sự chống lại Syria và khả năng chắc chắn là với quy mô lớn hơn nhiều chiến dịch tấn công bằng tên lửa (của Liên quân Mỹ, Anh, Pháp) thất bại tháng 4 năm 2018.

Sau những cảnh báo công khai, Washington sẽ làm tất cả để không mắc phải những sai lầm như trong tháng tư vừa qua. Thêm nữa, cộng đồng chuyên gia Mỹ đều cho rằng lực lượng phòng không Syria hiện đang rất yếu và khó có thể chống đỡ được đòn tấn công đường không được lên kế hoạch kỹ càng và cực mạnh của Liên quân.

Còn lần trước (tháng 4/2018), chiến dịch đã không thành công đơn giản chỉ là do đòn tấn công không nhằm đúng mục tiêu và không đủ độ mạnh cần thiết. Còn về người Nga tại Syria, đó sẽ là một vấn đề khác bởi vì Bộ đội đường không – vũ trụ Nga sẽ buộc phải hành động nhưng sẽ hành động một cách gián tiếp.

Tất nhiên, các quân nhân của chúng ta (Nga) cũng sẽ áp dụng tất cả các biện pháp để hỗ trợ lực lượng phòng không Nước Cộng hòa Hồi giáo Syria đối phó với từng “đàn sói” Tomahawk.

Có thể thấy rõ quyết tâm này qua những cuộc tập trận cường độ cao của Bộ đội đường không- vũ trụ và Hải quân Nga tại Địa Trung Hải từ ngày 1 đến ngày 8/9/2018 mới đây.

Ngoài ra, mức độ hiệu quả của đòn tấn công Mỹ, Anh, Pháp hoặc ngược lại, thành tích của lực lượng phòng không Syria và gián tiếp là Nga sẽ quyết định sự phát triển tiếp theo của tình hình tại tỉnh Idlib. Và, tất nhiên, kết quả cuối cùng sẽ là quyết định kết cục cuộc chiến nhiều năm nay tại Trung Đông.

“Tiền đặt cửa” lớn chưa từng có, thành thử, có thể sẽ xảy ra bất cứ điều gì, kể cả một đòn tấn công không định trước (hoặc làm ra vẻ là không cố ý), thậm chí vào cả các hệ thống phòng không của chúng ta (Nga) ở Khmeimim. Và điều này đã được The Wall Street Journal dẫn từ những nguồn rất thạo tin gián tiếp đưa ra cảnh báo ngày 9/9.

Tờ báo này cho biết là Tổng thống D.Trump không loại trừ khả năng Mỹ tấn công đường không vào các lực lượng Nga và Iran đóng quân trên lãnh thổ Syria.

Tất nhiên, bộ ba tên lửa- hạt nhân của chúng ta (Nga) hạ nhiệt các đầu nóng của các tướng lĩnh và chính khách bên kia đại dương (Mỹ).

Nhưng vào thời điểm này thì nhiều người trong số họ tin rằng giới lãnh đạo Nga sẽ không phát động một cuộc chiến tranh hạt nhân chỉ vì một sự cố thậm chí nghiêm trọng giữa Bộ đội đường không- vũ trụ Nga và Không quân Mỹ .

Lập luận được đưa ra là người Nga đã nuốt hận chịu đựng được vụ Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay ném bom chiến trường Su-24, cũng như cái chết của các chiến binh “Varner” (một tổ chức vũ trang không chính thức, còn được gọi là công ty quân sự tư nhân Nga-ND) do bị Liên quân tấn công tại tỉnh Deir ez-Zor Syria.

Thành thử, sẽ không có gì chắc chắn là Lầu Năm Góc sẽ thông báo trước cho Bộ Quốc phòng Nga qua đường dây liên lạc giữa hai bên về địa điểm và thời gian của cuộc không kích (vào Syria) bằng “Tomahawk” sắp tới.

Có thể mạnh dạn cho rằng lần này (đòn tấn công) sẽ nghiêm trọng và nguy hiểm hơn nhiều.

Chính vì thế mà rất cần phải đánh giá tương quan lực lượng Nga và Mỹ tại Syria, bởi vì Lầu Năm Góc sẽ chỉ hành động ngỗ ngược khi có ưu thế vượt trội nhiều lần.

Phải thừa nhận rằng tại Syria, người Mỹ đang ở trong một tình thế thuận lợi hơn rất nhiều so với Bộ đội Nga- những khả năng của không quân và tên lửa Nga tại Syria rất hạn chế.

Vấn đề là ở chỗ từ trước đến nay hệ thống logistic cho quốc phòng Nga được xây dựng theo định hướng chỉ đảm bảo khả năng phòng thủ đất nước.

Trong khi đó thì về phần mình, người Mỹ đã thực hiện “nhuần nguyễn” đến mức tự động hóa sơ đồ vận chuyển một khối lượng không hạn chế hàng quân sự đến bất kỳ điểm nào trên thế giới.

Muốn nói gì thì nói, người Mỹ có đủ tiền không chỉ để duy trì căn cứ quấn sự Mỹ ở khắp nơi trên thế giới, mà còn có thể huy động rất nhiều máy bay vận tải (cả quân sự lẫn dân sự) trong trường hợp cần thiết.

Rất có thể người Mỹ tại Syria sẽ hành xử một cách khiêm tốn hơn (ít nhất thì cũng không đe dọa tấn công), nếu như gần bờ biển nước này có sự hiện diện trực chiến của tàu tuần dương hạng nặng mang máy bay “Đô đốc Kuznhetsov” cùng với các tàu hỗ trợ khác của Hải quân Nga.

Tuy nhiên, chiếc tàu sân bay duy nhất này của Nga cần phải được hiện đại hóa sâu và khẩn cấp, và điều đó, rất tiếc, cũng cho thấy rằng tàu của chúng ta đã lạc hậu về mặt kỹ thuật.

Trên thực tế, sức mạnh không quân Nga duy nhất tại Syria là căn cứ không quân Khmeimim tại tỉnh Lataksia- nói đúng hơn là các máy bay của Nga đồn trú tại căn cứ này.

ADVERTISEMENT


Nói cho đến cùng thì các tàu của Hải quân Nga đang có mặt ven bờ biển Syria chắc gì đã có thể hỗ trợ có hiệu quả trong trường hợp, nếu như, có một sự cố xảy ra, dù đó là một cuộc tấn công có chủ định, hay là một đòn tấn công “do sơ ý” vào các lực lượng phòng không và máy bay của chúng ta tại căn cứ Khmeimim.

Theo đánh giá của Lầu Năm Góc, lực lượng Không quân Nga tại Syria có 4 máy bay Su-27SM, 8 máy bay Su-30SM, 4 máy bay Su-35 và 8 chiếc Su-34. Còn một số chiếc MiG-29 và các máy bay Su-24M4 đã cũ khác nữa.

Những máy bay nói trên được hỗ trợ bởi một máy bay radar cảnh báo từ xa và điều khiển (AWACS) A-50U chuyên điều phối các chuyên bay và cảnh báo phi công Nga về các đòn tấn công nhằm vào máy bay của họ.

Quả thực là không nhiều lắm nếu đặt bên cạnh sự hiện diện của lực lượng Không quân Mỹ hùng hậu tại khu vực quanh Syria.

Về phía Mỹ, chịu trách nhiêm tại khu vực này là Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) với lực lượng trực tiếp có trong tay tại khu vực Trung Đông là 10 kiểu máy bay và máy bay không người lái.

Đó là các kiểu máy bay- F-15E Strike Eagle, A-10 Thunderbolt II, F/A-18 Super Hornets, B-1 Lancer, F-16 Fighting Falcon, B-52 Stratofortress, AV-8B Harrier II, F-22, MQ-1 Predator, MQ-9 Reaper.

Trong thời gian gần đây, trên bầu trời Syria đôi khi xuất hiện máy bay tiêm kích mới nhất F-35. Quả thực, như chính người Mỹ thừa nhận thì “chim ăn thịt” Raptor cùng với các máy bay thế hệ 5 khác cũng chẳng làm nên mùa xuân.

Nếu tính theo số lượng các chuyến xuất kích tại Syria và Iraq trong giai đoạn 2014-2018, có thể thấy rằng các kiểu máy bay được sử dụng nhiều nhất là F-15E, A-10, F/A-18 và  F-16- đó chính là những “con ngựa thồ” thực sự của Không quân Mỹ.  

Những máy bay này đóng quân tại các căn cứ không quân aber Al-Ahmad (Kuwait), Al Udeid Air base (Qatar), Al Dhafra Air Base (Các tiểu vương quốc Arapj thống nhất-UAE), Muwaffaq Salti Air Base (Jordan), Prince Hasan (Jordan) và tại một số sân bay khác.

Gần bờ biển Syria còn có một hạm tàu trong đó có tàu sân bay “Harry Truman” với 60 máy bay trên boong nữa.

Không có số liệu chính xác về số lượng máy bay chiến đấu Mỹ tại khu vực, nhưng căn cứ vào các ảnh vệ tinh thì ít nhất cũng có từ 300 đến 350 máy bay các loại, trong số đó có khoảng 60 % là máy bay tiêm kích.

Và như vậy, trên không phận Syria thì Không quân Mỹ chiếm ưu thế gấp nhiều lần so với Bộ đội đường không- vũ trụ Nga. Mới đây, Đại úy Katlin Atanasoff, phát ngôn viên của Lực lượng không quân CENTCOM đã cảnh báo là lực lượng không quân dưới quyền chỉ huy trực tiếp nói trên của Bộ Tư lệnh Trung tâm “không phải là toàn bộ sức mạnh tấn công” (của Mỹ tại khu vực-ND).

Có nghĩa là, trong trường hợp rất cần thiết, người Mỹ sẽ không gặp khó khăn gì khi huy động lực lượng của các đối tác trong liên minh, hoặc là từ những đơn vị khác của Quân đội Mỹ như Lực lượng lục quân, Lực lượng các chiến dịch đặc biệt (đặc nhiệm) và Quân đoàn lính thủy đánh bộ.

Thành thử, trong một cuộc xung đột không định trước, để đối phó với một máy bay tiêm kích của chúng ta, người Mỹ có thể dễ dàng huy động đến 20 máy bay.

Thậm chí nếu chỉ cho rằng những máy bay tiêm kích đang có trong trang bị của CENTCOM chủ yếu thuộc các lớp máy bay hạng nhẹ, trong khi các máy bay dòng Su mới nhất của Nga là các máy bay hạng nặng có khả năng cơ động cao, được trang bị vũ khí mạnh hơn, thì, về bản chất cũng không thay đổi được cán cân lực lượng.

Nếu như xảy ra các trận không chiến, thì rất tiếc, các phi công Nga sẽ không phải là người chiến thắng.

Nhưng mặt khác, trong một trận chiến trên không không định trước tốc độ nhanh trên không phận Syria thì kết cục trận đánh phụ thuộc rất nhiều vào công tác chuẩn bị trước đó. Trong trường hợp này, Nga đặt nhiều kỳ vọng vào các tên lửa “đất đối không” .

Có thể không nghi ngờ gì là hệ thống phòng không “Pantsir-1” và tổ hợp tên lửa phòng không tầm xa S-300VM và S-400 Nga sẽ khiến các máy bay Không quân Mỹ phải chịu những tổn thất đáng kể, nếu như chúng bay vào tuyến phòng thủ của những tổ hợp này.

Tuy nhiên, Lầu Năm Góc cũng nhận thức rất rõ về nguy cơ này, nên người Mỹ sẽ sử dụng máy bay không người lái MQ-1 Predator và MQ-9 Reaper trong đòn tấn công đầu tiên. Những máy bay không người lái này sẽ nhận về mình đòn tấn công chủ yếu của các hệ thống tên lửa phòng không Nga.

Sau đó, “các con ngựa thồ thực sự” cùng với các máy bay chiếm ưu thế trên không F-22 sẽ tấn công qua “cửa sổ trống” mà MQ-1 Predator và MQ-9 Reaper tạo ra đúng vào lúc các tổ hợp tên lửa phòng không Nga đang thay đạn.

Nói cho công bằng, người Mỹ tin rằng xác suất xảy ra một cuộc xung đột trực tiếp giữa Không quân Nga và Không quân Mỹ (Phương Tây) trên không phận Syria là cực kỳ thấp, tuy nhiên, trong bối cảnh hiện tại, xác xuất đó không phải bằng không.

ADVERTISEMENT


Nếu như đi kèm đòn tấn công tên lửa của Liên quân vào lực lượng Asad là một vài lần ném bom hoặc phóng tên lửa “chệch mục tiêu”, thì điều gì cũng có thể xảy ra.

Trong chiến tranh, chuyện bắn nhầm đồng đội đã không phải là chuyện hiếm, huống hồ Syria là nơi mà các đối thủ tiềm tàng (Nga và Mỹ) đang “ngắm nhau” qua kính ngắm mục tiêu.

Nếu có điều gì đó nghiêm trọng xảy ra thì bên nào cũng sẽ hành động căn cứ vào tình huống, trước hết là để tự bảo vệ mình. Lúc đó thì đường dây liên lạc điều phối các hoạt động quân sự (giữa Nga và Mỹ) sẽ không còn tác dụng gì nữa.

Rõ ràng là, CENTCOM cũng thường xuyên tính tới mối đe dọa này và tính toán mọi phương án để có thể giành chiến thắng trước khi có lệnh từ Washington và Matxcova về việc phải dừng nổ súng ngay lập tức bất luận ai là người có lỗi.

Chắc chắn, Bộ đội đường không- vũ trụ Nga tại Syria cũng sẵn sàng cho những kịch bản phát triển tình huống xấu nhất.

Vậy chỉ còn biết hy vọng là dù sao thì lần này người Mỹ cũng không vượt qua “lằn ranh đỏ”.

Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  Ẩn/Hiện ý kiến

Những tin mới hơn

 

Những tin cũ hơn

Xem nhiều nhất
Xem dự báo thời tiết tại
Thống kê truy cập
  •   Đang truy cập 42
  •   Máy chủ tìm kiếm 11
  •   Khách viếng thăm 31
 
  •   Hôm nay 22 846
  •   Tháng hiện tại 301 519
  •   Tổng lượt truy cập 35 154 360
Thăm dò ý kiến

Bạn có nhận xét gì về lượng thông tin hàng ngày trên nguoivietinfo.ru